Địa điểm Lòng Cười là kết quả của một quá trình khá gian truân. Sự thật là như thế này:
Nhận thức rằng địa điểm là yếu tố quyết định bậc nhất nhì trong lĩnh vực dịch vụ ẩm thực, chúng tôi dành rất nhiều thời gian tìm địa điểm mở nhà hàng. Cả nửa năm trời, hai vợ chồng cứ lang thang đi thăm, gặp gỡ, sàng lọc rồi cân nhắc rồi … lại đi tìm tiếp. Khi cảm thấy ngưỡng kiên nhẫn gần tới hạn, chúng tôi quyết định đặt cọc thuê một tòa nhà 4,5 tầng trên đường Nguyễn Ngọc Vũ, đây là đoạn đường mới được cải tạo, mật độ dân cư cao, nhiều văn phòng xung quanh và chỗ để xe rất thuận tiện.
Cả hai vợ chồng mừng ra mặt, vui vẻ bắt tay vào chuẩn bị một loạt các hoạt động như: ký hợp đồng, thiết kế nội thất, … Một ngày đẹp trời, người chồng hỉ hả gọi điện khoe mấy ông đàn anh trong nghề ẩm thực rằng “địa điểm đã được xác định”. Một ông anh tính tình lầm lì chỉ nói một câu: “chiều anh qua xem”. Và đây là câu chuyện buổi chiều hôm ấy:
– Em tính kỹ về lựa chọn này chưa?
– Dạ em nghĩ kỹ lắm rồi anh ạ, với lại đây là chỗ vợ chồng em ưng nhất trong số rất nhiều địa điểm.
– Chủ nhà là người thế nào?
– Dạ, anh chủ nhà cũng rất thích kinh doanh và cởi mở nên dễ nói chuyện.
– Nhà này có sổ đỏ chưa?
– Dạ có rồi anh ạ, chính chủ luôn.
– Thời hạn thuê bao lâu?
– Dạ 3 năm, có thể gia hạn anh ạ.
– Cái gì?
– Dạ, cho thuê 3 năm, có thể gia hạn hàng năm. Em nghĩ rất ổn vì nhà này chỉ cần sửa sang chút là dùng được luôn, mọi thứ thuận tiện, giá thuê lại hợp lý …
– Em nghe anh nói đây, em nghĩ gì khi thuê làm nhà hàng mà họ chỉ cho thuê 3 năm, ông chủ thì vừa trẻ vừa ham mê kinh doanh. Nếu em phá sản thì không nói làm gì nhưng nếu em làm tốt thì sao nào? Người ham mê kinh doanh thường tham tiền, em có khách, ông ấy thiếu gì lý do để đòi lại. Có thể tự làm, có thể cho người khác thuê với giá gấp 3 lần giá em thuê. Sổ đỏ trong tay người ta, em lấy gì mà thương lượng?
– Anh ơi, nhưng mà … cả hai vợ chồng ngồi ậm ừ, riêng người chồng cảm nhận có gì đó lạnh toát chạy dọc sống lưng, mồ hôi trán vã ra rơi nhòe cả cặp kính.
– Em có thể nghe hay không nghe thì tùy, nhưng anh cảm nhận chỗ này đầy rẫy rủi ro.
Phải nói thật là đang cao hứng mà bị hất gáo nước lạnh chẳng khoái chút nào, nhưng với anh chúng tôi đặt lòng tin tuyệt đối. Tối hôm đó, quyết định hủy thuê địa điểm đẹp cũng được đưa ra.
Lại quay về mo, hai vợ chồng lại lóc cóc đi tìm tiếp. Chán chẳng thèm đi ô tô nữa nên cứ cưỡi xe máy chạy không định hướng trong tâm trạng hơi nản và rối trí. Một hôm trời nắng gắt, sau khi dặt dẹo qua một vài tuyến đường, hai vợ chồng ghé quán nước chè ngõ 116 Nhân Hòa vì thấy có bóng cây mát. Vừa uống nước chè vừa bâng quơ hỏi ông chủ quán có biết ở đâu cho thuê nhà làm hàng ăn không. Ông ấy dòm vào mặt mình khoảng 5 giây rồi ngập ngừng nói: có miếng đất ở ngay trong ngõ này, cứ vào xem nếu ưng thì dẫn đến gặp bà chủ.
Mảnh đất rộng hơn 150m2, xung quanh đã xây nhà hết nhưng riêng nó thì vẫn để hoang, tường bao quanh được xây rất cao. Leo lên tường nhìn vào bên trong thấy rau ngổ, cỏ dại mọc um tùm. Hai vợ chồng nhìn nhau ái ngại, chỗ này nếu thuê phải đổ rất nhiều công vào mới ra được hình thù để dùng tạm.
À, nhưng có lẽ đổi lại nó sẽ bền vững vì sau bao nhiêu năm mà nó vẫn còn hoang sơ thế này cơ mà. Mà đây nữa, nhìn lại đoạn đời đã qua thì thấy số mình luôn phải đi ngõ hẹp, cửa hẹp thì phải. Có việc gì dễ dàng đến với mình đâu.
Cũng phải mất thêm cả chục lần đi loanh quanh rò la địa hình, gặp gỡ bà chủ và khoảng 3 tuần sau thì hai miệng một lời “CHƠI”. Đó là lý do tại sao Lòng Cười lại ở trong ngõ, một ngõ hẹp chưa đầy 2m chiều ngang như bây giờ.
